Diệu Pháp Quang Minh

Gươmtrí-huệtừ-bi chớp nhoáng,Bóng quang-âm ngày tháng dập-dồn.Ta thừa vưngsắc lịnh Thế-Tôn,Khắp hạ-giái truyềnkhai đạo-pháp.

Tùyphong-hóa dân-sanh phù-hạp,Chấp bútthần tả ít bổn kinh.Bởi luật trời mở rộng thinh-thinh,Tri phong-võ bấtkỳ chuyển kiếp.

Bạn đang xem: Diệu Pháp Quang Minh

GiốngHồng-Lạc kim chi ngọc diệp,Nay đổi dời nhiều sự thấp hèn.Từ ngàn xưa Phật-phápgài then,Nên ít kẻ tu hành đắc Đạo.

Ta cũng tỏ đôi lời khờ khạo,Ngắm cảnh đời tâm não bắt cuồng.Hiệu ĐiênKhùng ban rải dư muôn,Khùng đạo-đứcKhùng câu tuyệt-diệu.

Khùngtoán biết âm-dương kết-liễu,Khùng huyền-cơKhùng ĐạoThích-Ca.Hươi bút thần dẹp lũ cáo-xà,Loài độc-địa toan trừ dứt nọc.

Noi tục cổ xác Khùng để tóc,Phải đua chen tậptánh ông cha.

Mongdương-trần tỉnh giấc Nam-Kha,Trừ vật-dục trìchơn bất hoại.

Cặpmắt Thánhdòm xem tứ hải,Thương hồng-trần mượn xác tái sanh.Bởi vì đời văn-vật cạnh-tranh,Nên cấu xé cùng nhau thảm-não.

Sáchi kẻ ngu si khinh-ngạo,Vì trên đời nhiều hạng khác nhau.Đấng trung-thần dạ ngọc ước-ao,Người bội phản ghét-vơ đạo-lý.

Khùngcảm mến truyền câu hồi vị,Thà làm hiềnmà biết non sông.Điên như ta Điêngiống Tiên Rồng,Điên gở ách xích-xiềng thế tục.

Chuông Linh-khứu ba hồi giục-thúc,Đờn Lôi-âmkhởi điệu êm tai.Con lành duyên khá trở gót hài,Điên quyết chí dắt người lánh tục.

Đạo mở cửa bày câu minh mục,Nước ma-ha tướitắt lòng phàm.CõiTrung-Ương luân chuyển phương Nam,Mở hội Thánh chọnngười trung hiếu.

Tửvì nước còn ghi linh miếu, (1)Thác vì đời thanh-sử danh bia.Mũ cánh chuồn, đai giáp, mang hia,Tuy thô-kịch mà tâmchánh-trực.

Nướcvăn-minh chê đồ ấy nực,Mảng trau-tria xác thịt thanh bai.Cảnh dương-trần khó sánh Bồng-Lai,Về Tiên cảnhsay mùi rượu Thánh.

Chén quỳnh tương gác đều gai ngạnh,Vui tinh-thần bày biện cuộc cờ.Khi thừa nhàn trổi giọng ngâm thơ,Bày thi phúthan qua thời thế.

 

Xuống dương-gian thân Điên nào nệ,Chốn hồng trần đuốchuệ liền khai.Cho nam-nhi sửa mặt râu mày,Hàng phụ-nữ giồi câu trinh-liệt.

Ránbắt chướcnhững trang tuấn-kiệt,Gái anh hùngxưa có Trưng-Vương.Đuổi quânTàu cứu vớt quê-hương,(1)Rửa xong hận thù chồng dốc trả.

XưaChâu-Xáng thanh long phải tá,Ngăn Sư-Đồ đặng cứu Ngũ-Viên.Nói cho đời rõ biết Khùng Điên,Điên vận bĩ điêncâu ái quốc.

Viếtmột ngọn lưỡi nầy một tấc,Đem Đạo lànhban rải nơi nơi.Mảng chờ trông bá tánh thảnh-thơi,Khắp bốn biển liêndây hòa-hảo.

Rừngbác-ái điên đời biến ảo,Điên như ta vìĐạo vì dân.Điên tu cầuQuân thánh rải ân,Cho bốn biển dânlành được hưởng.

Điêndẹp gácâm thinh sắc tướng,Tầm vô vikiếm cảnh Niết-Bàn.Thuyền từ-bi thẳng cánh lướt sang,Qua Đông-độ vớt người hữu đức.

Bểái hà gươm linh sớm dứt,Lòng bồ-đềsắt đá dám kình.Cả tiếng kêu lớnnhỏ đệ-huynh,Noi chí ấy sửa-sang thời-thế.

 

Trờiquá buổi chinh chinh vừa xế,Chờ ít lâu cũng lặn về Tây.Lúchuỳnh-hôn đèn trí soi đầy,Tìm nẻothẳng đi về Cực-Lạc.

Điênđàm luậnít câu dốt nát,Mong chị anh bàn-bạcthể-nào?Lời văn thô ý-kiến chẳng cao,Nộiquang-cảnh tâm vô kỳ vật.

Đườngđạo-đức bước đi từ nấc,Ngoại quanhình bất chấp kỳ hình.Phải bềnlòng chặt nẻo sắt đinh,Rán kiếm chữbất sanh bất diệt.

Chúng-sanh mê nên đem phápthuyết,Giải thoát rồi pháp bất khả dùng.Nươnggia-đình kính trọng cội thung,Lo nưng đỡtrong ngày tuổi hạc.

ThânĐiên Khùng thế-giantạm xác,Chén rượu nồng chẳng nếm mà say.Say lê-mê lết-mết tối ngày,Say đạo phápsay mùi hương khói.

Biếtchừng nào chúng-sanh vượt khỏi,Bể ái hà rứtbỏ vẹn lau.Say như xưa nhằm lúc Huỳnh-Bào,Trần-Di ngủ say câu thành tựu.

Quyếtđưa chúng về nơinon Thứu,Tạo Lư-bồngngõ hội quần Tiên.Khương Tử-Nha sông Vị còn phiền,Câu không ngạnh chờ non phụng gáy.

Thuyền bát-nhã ta cầm tay lái,Quyết đưangười khỏi bến sông mê.Nên phải đành manglốt làm hề,Mặc bá tánh khenchê cũng phải.

Chí quân-tử lòng nhơn vạn đại,Dốc làm sao rõ mặt tang bồng.Nghiên hai vai gánhnặng non sông,Vớt trăm họlầm than bể khổ.

Vínhư loại sanhcầm hồ thố,Còn thươngnhau lại huống chi người.Đứa hai lòng sao chẳng hổ ngươi,Đáng thùa-thẹn với cây cùng cỏ.

Xem thêm: phòng công tác sinh viên đại học bách khoa đà nẵng

Dấubút tích tuông bay theo gió,Học sách chi phỉ báng ông cha.Thấy dân tình xemgiảng ngâm nga,Lão xót dạđôi lời trần tố.

Đức Khổng-Thánh người sanh nước Lỗ,Ngài còn xưng cuồng quyến giả hồ.Sá chi lời đạo-chích tục thô,Kẻ ngu xuẫn khi người nhân đức.

Danhhiền-sĩ non sông náo-nức,Giả như hồi Chiến-QuốcXuân-Thu.Thầy Mạnh ra dùng đạo châu du,Lúc thập bát chư hầu rối loạn.

Bực Thánh-nhơn công lao chẳng chán,Huống chi tanào dám than-van.Thấy đời mê chưa rõ Phật-đàng,

Nêntỏ ý khắp nơi đặng biết.

Coiai có chứa bầu nhiệt huyết,Dùng đạo mầucứu vớt sanh-linh.Nếu để chờ sấmnổ vang thinh,E bá tánh ăn-năn đã muộn.

Giảng với kệ ra đà bốn cuốn,Ít có người khám rõ cơ huyền.Ta dừng tay chờđợi lịnh Thiên,Đức Ngọc-Đế xử phân cho chúng.

Đêmdài-dặn cạn dầu tim lụn,Chẳng thấy ai tìmkiếm bóng trăng.Để làm cho mích bụng chị Hằng,Nơi cung nguyệt chờtrông mõn dạ.

Thiếuchi kẻ đặng chim bẻ ná,Hiếm bao người đặng cá quên nôm.Ưa đồ ngon đút nhét đầy mồm,Chăng thèm kể cha hiền trông đợi.

Trương-Ban-Xương đành quên nhơn-ngỡi,Nỡ phụ-phàng vuaTống-Khâm-Tôn.Xem truyện xưa mà bắt hết hồn,Gớm cho kẻ thay lòng đổi dạ.

Gã Tần-Cối ít ai còn lạ,Dụng mưu thần giết thác Nhạc-Phi.

Thươngtrung thần ghét nịnh mặt lỳ,Dám thiết kế hại tôi lương-đống.

ThuởHiến-Đếcó nhà họ Đổng,Cũng chuyên quyền muốn tiếm giang-san.Nhờ Tư-Đồthiết lập Liên-hoàn,Nghiệp nhà Hớn mới an một lúc,

Cảnhgian nan như Lưu-Hoàng-Thúc,Qua ở nhờ Viên-Thiệudung thân.Quan-Công Hầu gìn chặt nghĩa ân,Vượt năm ải về thăm huynh trưởng.

Kẻnghỉa khí thiên kim vạn lượng,Lũ nịnh-thần sách-sử nào khen.Xem tích xưa thẹn với bóng đèn,Đời lắm kẻ đầu trâu mặt ngựa.

Coisự sống như Tiên nưa nửa,Mê mồi thơm như cá lục-châu.Sao chẳng lothức tỉnh quày đầu,Cho khỏi thẹn với người thiên-cổ.

Cấp-cô-Độc là nhà bá hộ,

Cònđành lòng bốthí xã thân.Chữ vinh-hoa phú-quí chẳng cần,Miễn hiểu đạo hơn là châu báu.

Chẳngsớm lo chần-chờ sợ Lão,E sau nầy tâm não đoạn trường.Lũ gian-hùng mang lấy họa-ương,Trời đất xử những người bội phản.

Phảichỗi dậy nương dày hùng-tráng,Chữ đại hùngđại lực từ-bi.Vậy mới trang quân-tửnam-nhi,Thân dốc vẹn hai câu ngay thảo.

Đờicũng lắm bao người giá áo,Nương bả vinh nhiều hạng túi cơm.Thấy dân ngu trong dạ sẵn hờm,Quyết kiếm thế đặng toan lừa dối.

Ngọnbút sắt chỉđường người tối,Gậy kim-cang đưachúng lên đàng.Kíp nương theo trực chỉ Tây-phang,Đến cực-lạctìm nơi an dưỡng.

Dẹpcầy cáo dùng cây thiền-trượng,Lánh ta bà cõi thế đua chen.Được vinh-hoa khinh-bỉ kẻ hèn,Bạn phản bạn như ngươi Bùi-Kiệm.

Trênmặt đất hạng người ấy hiếm,Thấy Tiên mù xô xuống giữa dòng.Nhìn Trịnh-Hâmlão bắt mủi lòng,Than cặn-kẽ kêu dân sớm tỉnh.

Viếtít câu cho đời ngâm vịnh,Phận tài sơ xinhãy thứ tha.Yêunhơn-sanh trổi giọng hùng ca,Tạm nghiêng bút vẽtranh thế tạo.

Trongbá tánh nhìn xem châu đáo,Chớ vội vàng chêLão ngu-si.Rạch lang tâm những đứa vô nghì,Nhắc sơ tíchngười xưa trong sử.

Khuyên bá-tánh vạn-dân gìn-giữ,Lão chúc cầu thiên-hạthái-bình.Đứng trung cang hànhthiện truy kinh,Mong trên dưới cùngnhau thảo-thuận.

Đãthấy lộ cơ trời báo ứng,Diệt loài gian tầm kiếm con Tiên.

Nợhồng-trần túc trái tiền khiên,Ta quyết dẹp cứu nàn dương thế,

Noichí đức HoàngThang luật chế,Đời không hay những việc xa vời.Gặp cơn mưa ta hãy cho tơi,Lúc hạn nắng từ-bi giúp nón.

Cảnhthế tạo càng ngày thỏn-mỏn,Giống vi-trùng thường đục phổi tim.Đến cơn đau phương thuốc phải tìm,Gặp Biến-Thuốc, Hoa-Đà lai thế.

Xem thêm: đề kiểm tra 1 tiết hóa 10 chương 2 violet

Kimvới cổ nhìn xem thế-hệ,Sợ có ngày hoạch tội ư thiên.Nẻo đục trong cạntỏ cơ-huyền,Mực đã cạn lòngyêu chẳng mãn.

Aicoi qua xinđừng bỏ lảng,Gắngcông-trình vạch lá tìm sâu.Nay dương-trần gặp buổi mưa ngâu,Phải sớm hứng giọt sương Đông-hạ.

Điênnhơn-nghĩađiên vì đạocả,Thôi chào đời khépcửa buồn duyên.Có thiện-cănsớm lại cửa thiền,Câu niệmPhật chờ ngày chung cuộc.